Skip to main content
Ceasefire Deal Ends Oil's Bubble…For Now

Thỏa thuận ngừng bắn chấm dứt “bong bóng” giá dầu… tính đến thời điểm hiện tại

thứ 5, 04/09/2026 - 12:48

40 ngày qua giống như một cuộc quay ngược thời gian ngắn về đầu thập niên 1970. Căng thẳng địa chính trị giữa Iran, Israel và Mỹ đã bùng phát thành xung đột toàn diện, dẫn đến việc đóng cửa Eo biển Hormuz chiến lược – nơi hơn 20% lượng dầu của thế giới đi qua. Khi các kho dự trữ chiến lược cạn dần, hàng loạt đồng minh của Mỹ tại châu Âu và châu Á đã phải chứng kiến giá nhiên liệu tăng vọt. Vào ngày 20/03, giá dầu Brent lập đỉnh trong ngày ở mức 112,47 USD, với giá trong phiên có lúc gần chạm ngưỡng 120 USD. Ngày 08/04, sau nhiều màn giằng co giữa IRGC và Washington, lệnh ngừng bắn kéo dài hai tuần cuối cùng cũng đã được công bố. Giá dầu thô lập tức giảm 10–16%, trong khi dầu Brent hiện giao dịch trong khoảng 90–96 USD/thùng. Có vẻ như kịch bản xấu nhất trước mắt đã được ngăn chặn, nhưng các thị trường vẫn còn hoài nghi về sự ổn định trong dài hạn.

Dù các nhà đầu tư đã bớt lo ngại về khả năng Eo biển Hormuz bị đóng hoàn toàn và hạ tầng dầu khí trong khu vực bị phá hủy trên diện rộng, nhiều rủi ro dài hạn vẫn còn đó và sẽ tiếp tục tác động đến giá cả trong một thời gian nữa. Các yếu tố này bao gồm hệ lụy từ các cuộc tấn công hạ tầng đã xảy ra khiến công suất suy giảm; lượng tồn kho và dự trữ bị rút xuống nay phải bổ sung trở lại; nhu cầu toàn cầu giảm do xung đột; và dĩ nhiên là xu hướng điều chỉnh sản lượng của OPEC+ để tác động đến giá cả, trong cả ngắn hạn lẫn dài hạn. Trong bài viết này, chúng ta sẽ xem xét tất cả các yếu tố đó và nhiều khía cạnh khác nhằm phác họa diễn biến của giá dầu trong mùa hè này và xa hơn nữa.

Căng như dây đàn ở cả hai đầu

Giá dầu đã hạ nhiệt khỏi các mức đỉnh thời khủng hoảng sau lệnh ngừng bắn ngày 08/04, nhưng bức tranh nguồn cung thực tế vẫn thắt chặt hơn những gì diễn biến bên ngoài thể hiện. Mặc dù giá dầu Brent tiêu chuẩn đã có lúc vọt lên trên 110 USD/thùng ở đỉnh điểm của cuộc xung đột, nhưng một phần phí rủi ro đó hiện đã giảm bớt. Tuy nhiên, không phải toàn bộ lượng cung bị thiếu hụt sẽ quay trở lại nhanh chóng như khi chúng biến mất. Các cuộc tấn công vào những cảng xuất khẩu chủ chốt, trung tâm lọc dầu và hạ tầng liên quan trên khắp khu vực đã làm suy giảm công suất thực tế, và trong một số trường hợp, việc sửa chữa được dự báo mất vài tháng chứ không chỉ vài tuần. Vì vậy, thị trường không còn định giá cho kịch bản gián đoạn tồi tệ nhất, nhưng vẫn đang phải đối mặt với nền cung bị gò ép mang tính cấu trúc. Điều này có khả năng đồng nghĩa với việc giá dầu thô có thể duy trì ở mức cao hơn mức cơ sở trước chiến sự khi công suất dần được phục hồi và các nước sản xuất khác tìm cách tối đa hóa lợi nhuận.

Cùng lúc đó, lượng tồn kho cũng âm thầm sụt giảm ở cả nội địa lẫn tại các quốc gia tiêu thụ khắp châu Âu và châu Á. Các kho dự trữ chiến lược đã được huy động và kho dự trữ thương mại bị rút bớt để giảm bớt cú sốc từ việc đóng cửa eo biển. Lượng tồn kho của OECD hiện đang có xu hướng giảm xuống mức thấp kỷ lục (~842 triệu thùng), sau khi IEA giải phóng 400 triệu thùng và Nhật Bản rút lượng dầu tương đương 50 ngày dự trữ dầu chiến lược. Khi quá trình bổ sung dự trữ bắt đầu, điều này sẽ tạo ra một lớp nhu cầu thứ hai giúp hỗ trợ giá trong ngắn hạn. Đối với các nhà đầu tư, sự kết hợp giữa tình trạng sụt giảm nguồn cung kéo dài và nhu cầu bù đắp tồn kho cho thấy giá dầu có thể tìm thấy mức hỗ trợ cao hơn đáng kể so với trước khủng hoảng, ngay cả khi không có bất kỳ leo thang địa chính trị nào thêm nữa. Điều này đặc biệt dễ xảy ra trong ngắn hạn, xét đến tình trạng ùn ứ chuỗi cung ứng do việc đóng cửa tuyến vận tải dầu lớn nhất thế giới gây ra.

Cung và cầu

Tuy nhiên, đặt trong bối cảnh nguồn cung thắt chặt là những áp lực có thể kìm hãm đà tăng tiếp theo và khiến thị trường vẫn biến động. Dù đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn, đây chỉ là giải pháp tạm thời và vẫn chưa thấy dấu hiệu của một nền hòa bình bền vững phía trước. Sự bất định kéo dài này, cùng với cái giá của giao tranh cho đến nay, đã đè nặng lên hoạt động kinh tế toàn cầu: chi phí năng lượng tăng và nguy cơ leo thang xung đột làm suy yếu sản lượng công nghiệp lẫn tiêu dùng, đặc biệt tại các thị trường mới nổi nhạy cảm về giá. Những dấu hiệu sớm cho thấy nhu cầu đang hạ nhiệt đã bắt đầu xuất hiện, củng cố quan điểm rằng cú tăng giá do chiến tranh này có thể tự "hạ nhiệt", trừ khi nguồn cung xấu đi trở lại.

Đây chính là lúc tầm ảnh hưởng của OPEC+ có thể mang tính quyết định. Liên minh này vẫn còn dư địa công suất dự phòng đáng kể, vốn đã được đưa dần ra thị trường trước khi xung đột bùng phát. Tiếp nối tiến trình đã bắt đầu từ giai đoạn cuối đại dịch, OPEC+ trước đó đã phê duyệt tăng hạn ngạch sản lượng khoảng 206.000 thùng/ngày, áp dụng từ tháng 5/2026. Nhóm các nước sản xuất được cho là đang cân nhắc tăng sản lượng bổ sung tại các cuộc họp sắp tới nhằm giúp đưa giá về tầm kiểm soát nhanh hơn. Tuy nhiên, bất kỳ đợt tăng sản lượng đáng kể nào chắc chắn sẽ phụ thuộc vào việc Eo biển Hormuz có thể vận hành an toàn. Tuy vậy, trong trung hạn, OPEC+ có thể chọn kìm giữ nguồn cung để tối đa hóa doanh thu, nhưng điều đó sẽ mâu thuẫn với chiến lược dài hạn của nhóm là giữ giá dưới mức khiến dầu đá phiến trở nên khả thi (60–70 USD/thùng). Trong giai đoạn biến động này, phần lớn sẽ phụ thuộc vào việc liệu có thể tìm được một giải pháp bền vững cho xung đột hay không.

Giao dịch CFD dầu và nhiều tài sản khác với Libertex

Libertex là nhà môi giới giàu kinh nghiệm, kết nối các nhà giao dịch và nhà đầu tư châu Âu với các thị trường tài chính toàn cầu. Ngoài các công cụ phổ biến như cổ phiếu, Libertex còn cung cấp CFD trên nhiều loại tài nguyên năng lượng, bao gồm các sản phẩm phái sinh dầu như Dầu thô WTI, Dầu thô ngọt nhẹ (Light Sweet)Brent. Để biết thêm thông tin hoặc mở tài khoản ngay hôm nay, hãy truy cập www.libertex.org/signup.

Trải nghiệm sự phấn khích khi giao dịch!

Đăng ký tài khoản thử nghiệm với Libertex và tìm hiểu cách giao dịch